-

Những khi buồn tôi thường không có mưu cầu gặp ai, hoặc nói chuyện với ai. Một số người thường có xu hướng tìm đến một ai đó, để chia sẻ, để ủi an, để tan dần đi những muộn phiền. Tôi thì không thể. Nên vết thương của tôi lành lâu hơn. Tôi chìm đắm lâu hơn. Nhưng đến một ngày, có lẽ một buổi sáng nắng đẹp nào đó, tôi nghĩ - *thế là tôi ổn rồi* thì tôi lại hồi phục, rất nhanh chóng :)
Bạn đã hỏi vì sao tôi có thể suy sụp đến thế, có vô số những người bị sảy thai mà vẫn có thể nghĩ nó nhẹ nhàng và vượt qua. Tại sao tôi thì không?
Tôi nói, vì tôi đã sống cuộc đời này, tận hưởng đến từng mẩu nhỏ cuối cùng. Nên những khi vui, tôi thấy thế gian được phủ đầy chỉ toàn bằng hạnh phúc của riêng mình. Còn những khi buồn, tôi thấy màu buồn bã đó, bao trùm từng bước chân tôi đi.
Hạnh phúc tột đỉnh, chạm đáy buồn đau :)
Nội tâm của tôi những lúc buồn rất phức tạp. Như một dạng trầm cảm miên mải. Tôi không còn nói chuyện với Chồng nhiều nữa. Tôi lặng lẽ trong nhà như bóng ma. Đôi khi anh từ cầu thang bước xuống, thấy tôi tựa đầu vào gối, khóc nức nở, những lúc như vậy tôi đều nghe thấy anh cố nén một tiếng thở dài. Tối đến tôi dựa vào lòng Chồng, không nói gì, chỉ có nước mắt rơi.
Tôi đã thấy không có một ai, kể cả Chồng mình, có thể cứu vớt được tôi những lúc như thế.
Bản năng độc lập trong tôi quá mạnh mẽ. Điều đó, trong một số trường hợp, giết chết những người xung quanh tôi bằng nhận thức về sự bất lực của họ đối với tôi.
Tôi nói với Chồng: “Cho em một tuần nữa. Một tuần nữa thôi. Rồi em sẽ trở lại là mình….”
Không ai có thể đứng vững trên đôi chân của mình, bằng mình. Không ai có thể gánh hết mọi buồn đau cho mình và không ai có thể vượt qua được tất cả, ngoại trừ mình.
Chỉ có mình, mà thôi….
-
herrytruong likes this
-
kst-hp likes this
-
vakhitrobui likes this
-
sinash said:
Cố lên Khiết An!
-
stellango likes this
-
wind-is-blowing likes this
-
sentimentalgreen posted this
-