-
(via ana-rosa)
Posted on March 8, 2013 via ~prettie~sweet~ with 311 notes
Source: prettie-sweet
-
:)
-

“Vẫn tưởng rằng có thể quên đi mối tình đó, sau rất nhiều năm mới biết rằng thế nào gọi là khắc cốt ghi tâm….
Vốn tưởng rằng có thể quên đi người ấy, trải qua rất nhiều việc mới biết rằng thế nào gọi là không thể nào quên….”.Có Một Tình Yêu Không Thể Nào Quên - Đường Tiểu Lam
-
Thời gian không thể quay ngược trở lại, do đó, lời thề cảm động nhất không phải là “Anh yêu em”, mà là “Ở bên nhau”.
Anh Đợi Em Trong Hồi Ức - Tân Di Ổ
:)
-
Anonymous asked: An à, có thể nào, Em thêm một chút niềm tin vào nơi những người thương mến Em thật lòng, và thôi ngờ vực?!!!
Chị có biết không? đối với em, niềm tin vào con người, là một điều gì đó, vượt quá mức xa xỉ.
-

Những lời hứa hẹn đều là ảo mộng của thế gian. Ai cũng có những khó khăn của riêng mình. Khi đến ngã ba đường, buộc phải lựa chọn, người ta còn sẵn sàng vứt đi nhau, huống hồ gì, chỉ là một lời hứa.
-

Chúng ta đã từng quen thuộc với một mùa hè đợi nhau dưới những cơn mưa tầm tã. Lẳng lặng trú mưa trong hiên, tựa vào vai nhau, rít thuốc nhả khói lên trời. Chúng ta đã đi bên nhau qua những ngày hè như thế. Mùi thuốc lá quyện với mưa sa. Vì một cái nắm tay mà trong gió thốc, quên đi muộn phiền.
Rồi chúng ta cách xa, thời gian trở nên xa vắng, khôn cùng….
(via hoabenbo)
Posted on February 4, 2013 via m0rtality with 1,367 notes
Source: m0rtality
-
greenmania asked: Chị An, làm thế nào em có thể sống mà ko phải quan tâm những người ko hề coi trọng việc gìn giữ tình bạn với mình, sẵn sàng rũ bỏ mình bất cứ khi nào có hiểu lầm mà ko cố lấy 1 lần tìm hiểu sự việc?e đau lắm...
Chị nghĩ, có lẽ con người chúng ta hay đau khổ là vì chúng ta thường xem trọng cảm xúc của người khác hơn cảm xúc của bản thân mình. Mà cái chúng ta xem trọng, lại thường chẳng đối lại như chúng ta mong :)
Vài năm về trước, chị cũng giống em, như khi em đang hỏi chị câu này. Chị thấy, cuộc đời và thời gian là một bể rửa khổng lồ, mỗi ngày đằm mình trong nó, em lại được gột rửa nhiều hơn. Rồi sẽ đến một lúc gần, em đủ tổn thương để biết thương hơn tình cảm của mình và đủ bình thản để bước qua những người em cho rằng không xứng đáng với em.
:)
-
Anonymous asked: Gửi Khiết An: Mình chỉ muốn hỏi một điều, có tình yêu nào làm người ta buồn và lạc lõng? Vậy có thể gọi là yêu?
Có chứ, tình yêu như vậy thật ra vẫn tồn tại ở trên đời. Vẫn có thể gọi là yêu. Nhưng là tình yêu thuộc về mình, chỉ là chuyện của riêng mình mà thôi.
-
Anonymous asked: Cảm ơn chị đã trả lời em cả hai lần. Giờ thì em đã hiểu vì sao lại có nhiều người yêu quý chị đến như vậy. Vì tâm hồn chị quá đỗi đẹp đẽ (:
Thanks em.
Đi từ điểm *không thích* và *không công nhận* đến điểm hết *không thích* và có phần nào đó *công nhận*, là một quãng đường xa lắm đó, mà chỉ sau một đêm, chị đã có thể gặp em tại cái điểm thứ hai này thì chị thấy vui rồi :)
Thường chị không rảnh rỗi tới mức ngồi trả lời mess kiểu thế này cho ai. Nhưng chị nghĩ ngoài kia, ắt cũng phải có những người không thích mình, cũng sẽ muốn nói những điều như câu hỏi đầu tiên em gửi cho chị. Nên chị thẳng thắn bày tỏ với em những điều chị nghĩ một cách thật lòng nhất, qua sự thẳng thắn và thật lòng, chúng ta cuối cùng cũng hiểu nhau. Như vậy chẳng phải tốt hơn sao :)
Nơi này là ảo, nhưng mình đâu thể sống ảo được đâu em. Cái gì cũng vậy, nếu đã là không thật, thì đến một lúc, cũng bị lột sạch, bóc trần cả thôi. Chị tuyệt nhiên ghét nhất việc phải tô vẽ đời mình cho đẹp đẽ bằng những chi tiết, câu chữ, đắp vá, vay mượn từ tiểu thuyết, cuộc đời thuộc về một người khác.
Thế gian đơn giản như vậy mà, mình sống với những người thương mình và mình thương. Còn ai ghét bỏ, cuối cùng cũng chỉ là việc của họ. Trái đất vẫn quay, chị vẫn sống, thế giới vẫn đẹp đẽ khôn cùng thế thôi :)


